Techinasia Việt Nam đóng cửa!

"Mặc dù đã nghe tin từ trước nhưng hôm nay vẫn rất buồn khi đọc thông tin chính thức. Rất nhiều người nói "Tôi muốn ủng hộ cho startup Vietnam", "Tôi muốn xây dựng cộng đồng tech" - có bao nhiêu người thật sự làm?

Tôi vẫn nhớ hoài câu nói của James Vuong hơn 1 năm về trước, “Vấn đề của Vietnam không phải là thiếu entrepreneurs mà là too-entrepreneurial. Một team có 5 người, front-end, back-end, product, design, operation; thay vì các bạn cùng nhau lập 1 team, thì mỗi người tự mình lập 1 công ty và tự phong cho mình cái chức CEO” - nói thật với các bạn, chức CEO đôi khi nó giống như cái toilet, người ở ngoài ai cũng muốn vô, nhưng người ở trong thì chỉ mong có đứa lên thay mình điều hành công ty, đi nói chuyện với nhà đầu tư, khách hàng, etc. Người ta chỉ thấy phút giây bạn đứng lên bục thuyết trình, nhận giải, được lên báo vì nhận đầu tư - có mấy ai thấy được cái phút giây bạn ngồi cài ở công ty thâu đêm suốt sáng hay là cầm sản phẩm ra nói chuyện với khách hàng rồi bị người ta chửi cho mang nhục đi về?

Các bạn tech nhà mình thường có cái suy nghĩ, “Tui xây dựng được sản phẩm này, hay lắm, nhiều người xài lắm, lại không có ai cạnh tranh, nhà đầu tư không rót tiền vào tui là thiếu sót của họ!” Dạ thưa, dân có tiền không có ai bị ngu đâu ạh, họ ko rót tiền vào bạn cũng ko có nghĩ là bạn ko có sản phẩm tốt, đơn giản giống như việc bạn hẹn hò nhiều người và sau đó chỉ cưới 1 ngừoi thôi (đôi khi cưới sai thì li dị cưới lại) - đừng tự cao, nhưng cũng đừng nản chí! Nhìn đi, công ty to uỵch như Facebook mà ra mắt Slingshot vẫn fail mà! Họ có thiếu kỹ sư hay người làm product đâu?!

Post này chắc sẽ đụng chạm nhiều người - nhưng thôi - cách tốt nhất để giúp đỡ cái cộng đồng này không cần phải đao to búa lớn gì đâu - chỉ cần làm thật tốt cái mình đang làm, sẵn sàng giang tay ra khi cần thiết. Thế thôi!”

Trích từ stt của chị Thuy Thanh Truong

Trên thế giới, các thương hiệu được phân ra nhiều loại dựa trên “Tính cách thương hiệu”:

  • Thương hiệu sáng tạo (innovation brands): Adidas, Durex, Nescafe
  • Thương hiệu giải trí (Distraction brands): MTV, Barbie, Disney
  • Thương hiệu danh vị (Status brands): Rolex, Louis Vuitton, BMW, Gucci
  • Thương hiệu con người (People Brands): Davis Beckham, Steve Jobs …
  • Thương hiệu rộng (Broad brands): Yamaha, Virgin
  • Thương hiệu cảm xúc (emotion brands): Apple, Harley-Davidson.

Tại Việt Nam, có một số thương hiệu điển hình như: 
- Thương hiệu rộng (Broad brands): FPT (đa ngành nghề: công nghệ, bất động sản…) ; Vingroup (BĐ Sản, Y tế, du lịch…)

Các thương hiệu MẠNH made in Việt Nam thường tập trung vào các lĩnh vực bán tài nguyên như: Trung Nguyên (cafe), Hoàng Anh Gia Lai (gỗ), Vinamilk (sữa) … hoặc những nhà phân phối hàng hóa…

RẤT ÍT những thương hiệu mang tính SÁNG TẠO và CẢM XÚC.

Đây là website Joinhandmade.com, mình vừa làm lại xong, mới public.
Anh em sem ai thấy gì thiếu sót nhớ nói mình chỉnh lại nhé, cám ơn anh em.
P/S: Nhiều bạn hỏi mình quá, mình trả lời ngắn gọn luôn nhé, Joinhandmade là công ty sản xuất tại nghe tại Vietnam, và mình là Founder của em ấy :).

Đây là website Joinhandmade.com, mình vừa làm lại xong, mới public.

Anh em sem ai thấy gì thiếu sót nhớ nói mình chỉnh lại nhé, cám ơn anh em.

P/S: Nhiều bạn hỏi mình quá, mình trả lời ngắn gọn luôn nhé, Joinhandmade là công ty sản xuất tại nghe tại Vietnam, và mình là Founder của em ấy :).

Mỗi sáng lý do duy nhất để mình tiếp tục sống là hướng đến những việc mình thích hoặc chí ít là mình muốn làm.
Cuộc sống không đam mê, không khao khát thật sự vô vị.
Jelly Galaxy là một trong những dự án mà mình thích nhất từ trước đến giờ, nó chứa đựng khát khao được thoả mãn nhu cầu nghe nhạc một cách đơn giản nhất: "tôi thưởng thức nhạc của tôi bằng tai nghe của bạn, không phải tôi dùng tai nghe của bạn để nghe nhạc của tôi"
Zoom Info
Mỗi sáng lý do duy nhất để mình tiếp tục sống là hướng đến những việc mình thích hoặc chí ít là mình muốn làm.
Cuộc sống không đam mê, không khao khát thật sự vô vị.
Jelly Galaxy là một trong những dự án mà mình thích nhất từ trước đến giờ, nó chứa đựng khát khao được thoả mãn nhu cầu nghe nhạc một cách đơn giản nhất: "tôi thưởng thức nhạc của tôi bằng tai nghe của bạn, không phải tôi dùng tai nghe của bạn để nghe nhạc của tôi"
Zoom Info

Mỗi sáng lý do duy nhất để mình tiếp tục sống là hướng đến những việc mình thích hoặc chí ít là mình muốn làm.

Cuộc sống không đam mê, không khao khát thật sự vô vị.

Jelly Galaxy là một trong những dự án mà mình thích nhất từ trước đến giờ, nó chứa đựng khát khao được thoả mãn nhu cầu nghe nhạc một cách đơn giản nhất: "tôi thưởng thức nhạc của tôi bằng tai nghe của bạn, không phải tôi dùng tai nghe của bạn để nghe nhạc của tôi"

Chúng ta chỉ có thể yêu nước nếu chúng ta có niềm tự hào dân tộc. Nhưng tự hào vào những điều không có căn cứ hay không có thật sẽ có tác dụng ngược như những liều thuốc an thần.

Người Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào người ngoại quốc, chớ không tự quyết định số phận của mình.

Made in Vietnam?

Công ty Canon – Nhật Bản đã lùng khắp nước Việt, làm việc với 20 doanh nghiệp để đặt mua ốc vít, nhưng không doanh nghiệp nào sản xuất được. Họ đem cơm tới dâng tận miệng, nhưng dành phải từ chối. Đau!

Đau hơn, khi các nước sản xuất được những sản phẩm này, đọ số lượng giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ thì thua xa Việt Nam.

Việt Nam sản xuất được nhiều giáo sư, tiến sĩ nhưng không sản xuất được sản phảm dù chỉ là con ốc vít.

Chantelle Brown-Young, cô gái 19 tuổi có làn da bạch biến.
Zoom Info
Chantelle Brown-Young, cô gái 19 tuổi có làn da bạch biến.
Zoom Info
Chantelle Brown-Young, cô gái 19 tuổi có làn da bạch biến.
Zoom Info
Chantelle Brown-Young, cô gái 19 tuổi có làn da bạch biến.
Zoom Info

Chantelle Brown-Youngcô gái 19 tuổi có làn da bạch biến.

Một người hiến tim, người nhận được tim lại hiến tim, rồi lại hiến tim…. thì trái tim đó sống dc bao lâu? Bất tử ko?

Xã hội thực dụng sống trên lý thuyết, người thực dụng vịn vào lý thuyết thực dụng mà sống, sống vậy vui không, khoẻ không?

Đa số người ta vẫn hay nhầm lẫn giữa thực dụng với thực tế, mặc dù 2 cái đó xa nhau, thực sự mình thấy người thực tế sống khoẻ hơn thực dụng,bởi vì tim được hiến nhiều sẽ chết sớm ….. nó không bất tử.

20 điều startup Việt Nam cần đạt được

Cái bạn cần làm là tập trung xây dựng một đội ngũ xuất sắc, nhìn ra vấn đề thật sự và tạo ra những sản phẩm tuyệt vời.

Bước lên một tầm mức mới nghĩa là gì? 

Hiện hệ sinh thái Việt Nam bị che phủ bởi cái bóng của VNG. Công ty này có trị giá nghe đâu lên tới 1 tỉ đô. Đi sau VNG là hai ông trùm: VC Corp và Vật Giá, hai công ty có trị giá khoảng 100 triệu đô. Phía sau hai công ty này là một loạt các startup có giá trị tầm từ 10 đến 30 triệu đô, như: Tiki.vn, Appota, mWork, Topica, Hotdeal, Vietnamworks, và một vài công ty khác. Nhưng sau các startup này là hàng loạt các startup đang phải vật lộn để chạm được mức giá trị công ty là 1 triệu đô. Bước lên một tầm mức mới nghĩa là bước lên tầm mức mà VNG đang ở. Startup Việt Nam có làm được vậy không?

Khi trao đổi cùng các nhà đầu tư, các startup, tôi nhận thấy được một số vấn đề từ các startup trẻ. Tôi nghĩ rằng các startup Việt hiện nay, tuy có trưởng thành và toả sáng hơn bao giờ hết, nhưng vẫn còn ngây thơ. Khi tôi hỏi một startup vì sao họ bước vào thị trường thương mại điện tử thì họ giải thích rằng “vì đó là xu hướng hiện nay”, và tôi thấy có điều gì dó không đúng ở đó. Hay như khi tôi gặp một startup mới, đã làm sản phẩm được 6 tháng, họ vẫn không biết làm cách nào để kiếm ra tiền từ sản phẩm của mình. Tôi thật sự lo ngại. Anh Lê Hồng Minh, CEO của VNG, thường nói:

Hiểu chính xác lý do bạn phải trở thành một doanh nhân và bạn đang là ai giữa hàng loạt các câu hỏi sâu và khó, quả là khó để có được câu trả lời.

Rõ ràng, các startup trẻ Việt Nam cần phải có chiều sâu hơn nữa. 

Chúng ta có thể tự hào bởi những trang sử hào hùng và kiêu hãnh, nhưng chúng ta cũng không thể quên những đau thương, mất mát của dân tộc mình.

Trong Viện Sử học Việt Nam có lưu bức thư của một tác giả nước ngoài là Vespy viết tháng 4/1945 tả về thảm cảnh nạn đói 1945: “Họ đi thành rặng dài bất tuyệt, người nào người ấy rúm người dưới sự nghèo khổ, toàn thân lõa lồ, gầy guộc giơ xương, ngay cả những thiếu nữ đến tuổi dậy thì đáng lẽ hết sức e thẹn cũng thế.

Thỉnh thoảng họ dừng lại vuốt mắt cho một người đã ngã và không bao giờ dậy được nữa, hay để lột một miếng giẻ rách không biết gọi là gì cho đúng để che thân người đó. Nhìn những hình người xấu hơn con vật xấu nhất, nhìn thấy những xác chết nằm co quắp cạnh đường chỉ có vài nhành rơm vừa làm quần áo vừa làm vải liệm, người ta thật lấy làm xấu hổ cho cái kiếp con người”.

Theo thống kê của Viện Sử học, số người chết trong nạn đói Ất Dậu lên tới 2 triệu người. Nạn đói xảy ra trên diện rộng, từ Quảng Trị trở ra Bắc Kỳ. Mở lại những trang hồ sơ về sự kiện bi thảm ấy, cũng không còn nhiều câu chuyện cụ thể được ghi chép lại.

Nạn đói xảy ra trên địa phận tỉnh Thái Bình là khủng khiếp nhất. Cảnh chết đói diễn ra khắp nơi trong tỉnh, nhất là các huyện phía nam. 

Hàng ngày, từng đoàn người đói rét dắt díu nhau đi lang thang ăn xin rồi chết ở đầu đường xó chợ. Nhiều gia đình chết không còn một ai. Nhiều làng chết đói từ 50 đến 80% dân số. Chỉ trong vòng 5 tháng, số người chết đói trong toàn tỉnh lên đến 28 vạn người, chiếm khoảng 1/4 dân số toàn tỉnh.

Chúng ta có thể tự hào bởi những trang sử hào hùng và kiêu hãnh, nhưng chúng ta cũng không thể quên đi những đau thương, mất mát của dân tộc mình. Hiện tại, cũng không mấy người còn hình dung ra những thảm cảnh kinh hoàng 70 năm trước.

Mùa thu năm 2014, tôi lên đường tìm lại những dấu tích cũ, những nhân chứng sống của nỗi đau lịch sử đó. Thái Bình giờ thay da đổi thịt, làng quê khang trang như phố thị, người xe nườm nượp, đầy tiếng trẻ nô cười. Có ai ngờ rằng, nơi đây từng là địa ngục trần gian.

Khi tôi đặt vấn đề tìm hiểu về những số liệu của thời kỳ đau thương ấy, nhà sử học Đặng Đình Hùng, một nhà nghiên cứu lịch sử tỉnh Thái Bình cho biết, mặc dù sinh sau nạn đói gần 10 năm, nhưng ông vẫn được nghe, được kể rất nhiều về nạn đói. Những câu chuyện, những con số của nỗi đau năm 1945 vẫn luôn ám ảnh ông.

Khi vụ mùa gần như mất trắng, cộng thêm thiên tai, vỡ đê, dân Thái Bình rơi vào nạn đói kéo dài từ tháng 8 năm Giáp Thân (1944) sang đến những tháng đầu năm Ất Dậu (1945). 

Trong khi đáng lẽ phải cứu đói khẩn cấp thì chính quyền phát xít Nhật lại thực hiện chính sách thu mua thóc tạ thời chiến. Họ tỏa về các làng xã thu vét thóc gạo.

Vào cuối 1944, khi chiến tranh thế giới thứ 2 đi vào giai đoạn quyết liệt, Nhật – Pháp chuẩn bị chiến tranh, bọn đế quốc càng ráo riết tích trữ các mặt hàng chiến lược, đặc biệt là lương thực thực phẩm.

Đến đầu năm 1945, nạn đói bùng nổ khi dân chúng không còn bất cứ cái gì để ăn, thóc gạo cũng hết, ăn sạch cả củ sắn, củ mài, nhặt cỏ rau má ăn, củ chuối cũng đào hết.

Thời kỳ đó, không ai còn nghĩ đến ai cả, họ hàng, bố con, anh em bỏ nhau hết, con đến nhà bố thì bố đóng cửa không cho vào, bố đến nhà con thì con không nhận, vì quá đói, sợ đến lại không còn cái gì để ăn.

Người ta bắt đầu đổ ra ngoài, tìm mọi cách để giành giật lấy mọi thứ có thể cho vào mồm. Có lẽ không lời nào có thể tả hết được thảm cảnh đó. Lúc cao điểm, ở các con đường, người chết lẫn người sống nằm la liệt, hoặc không thì bò lê bò lết, đói quá không ai còn sức đứng dậy nổi.

Rất nhiều trẻ con nằm chết, bởi bố mẹ sinh ra không nuôi nổi đành bế ra đường bỏ. Một cụ già ở xã Tây Lương (Tiền Hải, Thái Bình) kể rằng, ông nhớ mãi hình ảnh 2 mẹ con nằm ngay bên vệ đường trong lần ông đi mua rượu cho địa chủ, mẹ chết trước, con ánh mắt đờ đẫn cứ nằm trên bụng mẹ bú vào cặp vú, là mẩu da nhỏ dính trên bộ ngực toàn xương xẩu.

Cây số 3 trên đường từ Thái Bình đi Hà Nội, nay là một khu vực sầm uất, hàng quán san sát, chỉ có một cột mốc cũ kỹ bên vệ đường. Thời nạn đói xảy ra, ở đó đã từng có hàng vạn người đói rách quằn quại tụ tập ở đây với hy vọng có thể tìm được một con đường sống.

Câu chuyện được nhà sử học Đặng Đình Hùng ghi chép: Có người đàn ông đi làm thuê, bốc vác, ông có mang theo mấy củ khoai cùng với nắm cơm. Gọi là cơm nhưng thực ra là cám trộn với một ít gạo, một ít rau, trấu… làm lương thực ăn dọc đường. Lúc về qua địa phận đó, xung quanh là những con người nằm im bất động, sống hay chết cũng không biết. Mệt quá nên ông đành ngồi lại nghỉ ngơi, vừa mới móc tý lương thực ít ỏi ra thì bất thần những thây ma ngóc đầu dậy, rồi xúm vào vồ lấy nắm cơm.

Có một người giật được, cho ngay vào mồm, nhưng chưa kịp nuốt thì đã bị những kẻ khác dùng tay bóp nghẹt cổ họng, thè cả lưỡi và rơi miếng cơm ra. Cả nhóm lại nhảy vào xâu xé cái miếng cơm ít ỏi đó…

Bảo tàng tỉnh Thái Bình trông thật khang trang, bề thế. Cạnh đó là những công trình, nhà cửa san sát, những dấu tích cũ cũng đã biến mất. Nhưng cách đây gần 70 năm, đó là trại tế bần do những thân hào, nghĩa sỹ yêu nước đứng ra thành lập. Họ vận động những nhà giàu có trong vùng quyên góp để cứu đói. Nơi đây, các nghĩa sĩ đã nấu cháo phát chẩn. Dù lượng cháo quá ít ỏi nhưng đó là niềm hy vọng sống nhỏ nhoi của hàng vạn con người đang lay lắt từng ngày. 

Mỗi người được một bát nhỏ, toàn nước cháo loãng, có tý gọi là chất gạo. Nhưng ai nhận được cháo phát chẩn mà ăn ngay tại chỗ thì còn được vào người, được an toàn, chứ chỉ cần bê tô cháo quay ra ngoài, ra khỏi hàng là y như rằng bị cướp. 

Thậm chí, lúc giằng co bát cháo rơi xuống, có người ngay tức khắc nằm ra để hứng, không hứng được, họ cào cả lớp đất vừa ngấm tý nước gạo cho ngay vào mồm. Có người rách lưỡi, rách họng vì nuốt vội cả mảnh bát vỡ.

Vể sau, người ta gọi địa điểm đó là Nhà máy cháo, ký ức về một thời đau thương của dân tộc.

Theo VTC news

7 câu chuyện về lừa đảo

Thực ra có nhiều cái không kiểm chứng được, nhưng rất đáng để tham khảo và đề phòng. Như cũ, share không cần hỏi.

Câu chuyện 1: 

Gia chủ đang ở trong nhà một mình, đột ngột mất điện, mở cửa sổ ngó ra ngoài thấy nhà hàng xóm đều có điện liền mở cửa đi ra ngoài kiểm tra cột điện nhà mình. Vừa mở cửa đã bị  một con dao kề vào cổ, kẻ trộm đột nhập vào nhà và cướp đoạt tài sản.

Nhắc nhở : Trong nhà đột ngột mất điện, đừng vội vàng mở cửa ra. Nhà nào cửa có gắn mắt thần trước tiên hãy quan sát xem động tĩnh bên ngoài. Nếu nhà nào cửa không gắn mắt thần hãy ở yên trong nhà lắng nghe động tĩnh bên ngoài một lúc, đến lúc không có tiếng động lạ thì mới ra ngoài.

Có thật là chúng ta bị lừa? ai lừa?

Mình thấy một số người dân VN mình có cái hay là ỏm tỏi làm lớn chuyện rồi để trôi, muốn tìm sự thật mà lại dễ tin vào những gì nghe được, phí thời gian vào những chuyện sai trên báo chí và phản bác kiến thức hoặc thành công mà người khác có được.

Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn: Tôi thực sự rất ngạc nhiên. Trước tiên tôi xin khẳng định rằng, Công ty chúng tôi chưa bao giờ nhập loại máy tính bảng nào 7 inch với giá 900.000đ/chiếc để đưa vào bất cứ dự án giáo dục nào tại TP.Hồ Chí Minh hay các địa phương khác. Chúng tôi có mua máy tỉnh bảng và nhập qua cảng Hải Phòng về là để phục vụ cho các công việc nội bộ của Công ty chúng tôi, để chạy thử các phần mềm thử nghiệm và tặng cho cán bộ nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Công ty, tuy nhiên loại máy tỉnh bảng này cũng không phải là 7 inch và cũng không có giá 900.000đ/chiếc như báo chí và các mạng xã hội đưa, tôi không hiểu vì sao lại có thông tin bịa đặt như vậy, và thông tin như vậy để nhằm mục đích gì?

Lâu lắm rồi mới thay theme cho Butchicun.com, lần này mình dùng theme Revera và chỉnh 1 tí cho hiển thị font tiếng Việt. Anh em có thể xem thử, rất đẹp.
Zoom Info
Lâu lắm rồi mới thay theme cho Butchicun.com, lần này mình dùng theme Revera và chỉnh 1 tí cho hiển thị font tiếng Việt. Anh em có thể xem thử, rất đẹp.
Zoom Info
Lâu lắm rồi mới thay theme cho Butchicun.com, lần này mình dùng theme Revera và chỉnh 1 tí cho hiển thị font tiếng Việt. Anh em có thể xem thử, rất đẹp.
Zoom Info
Lâu lắm rồi mới thay theme cho Butchicun.com, lần này mình dùng theme Revera và chỉnh 1 tí cho hiển thị font tiếng Việt. Anh em có thể xem thử, rất đẹp.
Zoom Info

Lâu lắm rồi mới thay theme cho Butchicun.com, lần này mình dùng theme Revera và chỉnh 1 tí cho hiển thị font tiếng Việt. Anh em có thể xem thử, rất đẹp.

Chiếc hộp đựng tai nghe Jelly Galaxy sắp ra mắt của Joinhandmade (công ty sản xuất những tai nghe bằng chính đôi bàn tay)
Hôm nào có thời gian mình sẽ kể 1 câu chuyện về cái hộp… vui thôi, ko có gì nguy hiểm cả :))

Chiếc hộp đựng tai nghe Jelly Galaxy sắp ra mắt của Joinhandmade (công ty sản xuất những tai nghe bằng chính đôi bàn tay)

Hôm nào có thời gian mình sẽ kể 1 câu chuyện về cái hộp… vui thôi, ko có gì nguy hiểm cả :))

Đàn bà xứ này thật kỳ lạ

Họ là những cô gái rất xinh đẹp, thậm chí, cái đẹp ấy khiến người ta đáng ngờ vào cái nguy cơ hạnh phúc họ có được. Và chuyện ấy càng kỳ lạ hơn, khi họ đẹp dường ấy, lớn lên vẫn chẳng có cơ hội nào cho ra hồn. 

Cứ đứng giữa Sài Gòn mà hỏi, đàn bà xứ này thật kỳ lạ, họ phải rời quê hương từ rất xa xôi tít miền Trung, miền Bắc để lặn lội đi bán hàng, kiếm tiền. Hỏi kỹ hơn, họ nói để chồng ở nhà nuôi con. Thật kỳ lạ, tới một ngày, đâu đó trên tivi người ta giới thiệu những ngôi làng xây lên bằng bàn tay nứt nẻ của những phụ nữ gồng gánh bán bưng xa quê này. Còn các ông chồng xa vợ, đã bận đi theo các cô gái mới, nên nhà nào cũng đóng cửa im ỉm. 

1 of 153